Chuyển đến nội dung chính

Phải sáng tạo để không phải làm nhiều việc

Khi phải lặp đi lặp lại một việc, một hành động... trong một thời gian dài, chúng ta dễ có cảm giác buồn chán. Từ cảm giác buồn chán sẽ dễ chuyển sang ý định không thực hiện việc này nữa hoặc trì hoãn không muốn làm nữa. Có thể nói sự lười biếng đã bắt đầu trỗi dậy.

Chúng ta đứng trước lựa chọn sau:

1. Là phải tiếp tục lặp đi lặp lại sự buồn chán vô tận này để kết thúc công việc.

2. Bỏ luôn đó, không làm nữa. Có thể là bỏ luôn không làm nữa hoặc chuyển sang làm việc khác cho đỡ buồn chán, sau đó chuyển sang làm tiếp việc này.

3. Tìm cách để có thể làm được việc này với ít công sức hơn. Có thể bằng một phương pháp khác hoặc bằng một trình tự khác để rút thời gian thực hiện việc lặp đi lặp lại này.

Người được đánh giá siêng năng là người sẽ lựa chọn giải pháp (1), họ sẽ cần mẫn tiếp tục thực hiện công việc dù phải tốn nhiều thời gian và công sức cho việc phải làm. Sự siêng năng này sẽ được đánh giá là tốt, và người được gắn mác siêng năng sẽ được sử dụng như một tấm gương sáng cho những người khác noi theo. Nhưng thật sự đứng dưới một góc độ khác, có nhiều người sẽ nhận định đây là những người bị lợi dụng. Họ bị lợi dụng để phải làm nhiều việc hơn, nhiều thời gian hơn. Và người được vinh danh lại là người chịu nhiều thiệt hại hơn về những mặt khác. Thật là tội mà!

Đối với những người tìm một giải pháp cân bằng hơn, họ sẽ chọn giải pháp (2) đó là vẫn sẽ làm hết việc, nhưng sẽ xen kẽ vào bằng những việc khác, những hoạt động khác. Họ sẽ có một mốc thời gian kết thúc xa hơn những người "siêng năng" chọn giải pháp (1). Nếu xét về kết quả thì là như nhau, nhưng có thể họ sẽ đánh giá thấp hơn. Vì họ "nhây" hơn trong công việc.

Một số ít người khác sẽ tìm cách khác để thực hiện công việc này, họ sẽ không lựa chọn như 2 nhóm trên. Tiêu chí họ đặt ra sẽ có thể là:

- Tốn ít công sức hơn để làm.

- Tốn ít chi phí hơn để làm.

Để thực hiện được, thì họ sẽ chuyển từ lười lao động chuyển sang siêng suy nghĩ. Và bắt buộc phải suy nghĩ hết cỡ, để tìm ra con đường riêng cho họ.

Có nhiều con đường lắm đó:

1. Thay đổi phương pháp, công cụ thực hiện.

2. Thay đổi đối tượng thực hiện (đối tượng tác động hoặc đối tượng chịu tác động)

Như thay vì cưa cây bằng cưa tay thì họ sẽ chuyển sang đầu tư hẳn một cái cưa máy. Cưa máy thì tốn tiền đó, nhưng sức lực bỏ ra sẽ ít hơn, thời gian thực hiện cũng sẽ nhanh hơn so với cưa tay.

Hoặc thay vì đi bộ thì họ sẽ đi xe. Như một câu từng nghe là "Con đường thành công thì không có dấu chân của kẻ lười biếng. Vì mấy thằng lười sẽ đi xe, chứ không chịu cuốc bộ đâu!"

Còn có thể thuê người để làm thay mình, tiền công bỏ ra 10 đồng để thuê, trong khi tiền được trả là 20 đồng. Thì tội gì phải nai lưng ra để làm.

Nhưng nói gì thì nói, những kẻ lười biếng lao động trong trường hợp này họ cũng phải lao động cật lực hơn trong suy nghĩ. Không suy nghĩ thì chỉ có dùng sức trâu bò ra để làm mà thôi. Những người chọn giải pháp (3) ngoài phải vắt óc ra suy nghĩ thì họ có thể phải chịu nhiều rủi ro hơn cho giải pháp mà họ chọn. Con đường mà họ đi sẽ ít an toàn hơn những người chọn giải pháp (1), (2) nhưng nó sẽ thú vị hơn ở một góc độ nào đó, và có thể thành quả họ đạt được sẽ vượt xa nhóm (1), (2).

Phải sáng tạo để tìm ra được con đường cho riêng mình, con đường không có dấu chân của kẻ lười biếng!

Bài đăng phổ biến từ blog này

Sự trì hoãn và sự lười biếng có phải là một hay không?

Lười biếng và Trì hoãn là 1 cặp trạng thái thường đi kèm với nhau. Thường sẽ có nhận định rằng những người lười biếng cũng sẽ là những người hay trì hoãn. Vậy câu hỏi đầu tiên là trì hoãn là gì? Hoãn là dời lại, lùi lại (một mốc thời gian) Trì là giữ lại + nắm chặt lấy, làm chậm lại. Trì hoãn là dừng không thực hiện một kế hoạch, một sự việc nào đó khi biết rằng nếu dừng lại sẽ có những hậu quả không tốt, tiêu cực hoặc theo một chủ đích nào đó, và thường phải mất một thời gian lâu sau mới có thể tiếp tục thực hiện tiếp hoặc có thể dẫn đến bỏ luôn không thực hiện nữa. Như trì hoãn không viết bài là cứ nghĩ đến việc viết bài, rồi lại thôi, không viết, rồi lại nghĩ đến việc viết nữa, rồi lại thôi... Sự trì hoãn thường là một chuỗi: suy nghĩ đến - quyết tâm làm - nhưng lại không làm - rồi lại suy nghĩ đến -..... Kết quả của sự trì hoãn thường sẽ là mất rất nhiều thời gian để từ suy nghĩ chuyển thành hành động và thường kèm theo một loạt những vấn đề phát sinh. Và những lý do đưa ra để giải

Tôi mệt mỏi và suy nhược ra sao

Khi cảm nhận sự mệt mỏi, nhưng sau đó cố gắng vượt qua bằng phương pháp không thích hợp sẽ dẫn đến kiệt sức. Kiệt sức trong một thời gian dài có thể dẫn đến tình trạng suy nhược đó. Một ngày bắt đầu khi báo thức của điện thoại rung và báo thức lúc 5h sáng, cảm giác thiếu ngủ và mắt nặng trĩu kéo tôi chùng lại và phản ứng bằng cách vô thức tắt báo thức, sau đó tự nhủ rằng sẽ ngủ ráng thêm 10ph nữa thôi. Nhưng đời không như là mơ, tôi mở mắt ra thì đồng hồ đã trôi thêm được 1h nữa. Tôi bật dậy để kịp chuẩn bị một cách vô vọng cho hành trình một ngày mới.. Và một ngày làm việc kết thúc bằng việc lê tấm thân về nhà sau một ngày làm việc với tình trạng mờ mắt vì phải dính vào màn hình máy tính, người uể oải vì phải dính vào cái ghế chỗ ngồi suốt ngày. Trên đường về, với một lộ trình từ công ty về đến nhà tôi lại bị kẹt cứng trong các điểm kẹt xe trên đường. Nóng, mệt và bực bội vì xe cứ phải nhích từng chút giữa dòng xe cộ bấm còi inh ỏi, khói bụi, hơi nóng bao vây tứ phía, cái khẩu trang t

Cám dỗ của lười biếng

Tôi thật sự rất lười suy nghĩ, lười làm việc gì đó lặp đi lặp lại nhiều lần. Cái này có phải là lười hay là chán? Đối với nhiều người thì "lười biếng" có thể là một trạng thái tiêu cực, nhưng đối với nhiều người thì đây lại là trạng thái tích cực. Khi xảy ra trạng thái này, có nhiều phản ứng khác nhau: - Có thể là tìm cách để thoát khỏi trạng thái này bằng cách làm gì đó khác với hoạt động hiện tại. Khác với hiện tại có thể tìm một việc khác để tăng cường độ vận động vật lý hoặc cũng có thể là giảm luôn hẳn cường độ vận động (như đi ngủ chẳng hạn) - Cứ để vậy luôn, làm biếng là làm biếng mà, thôi thì nó đang làm biếng thì cứ tà tà vậy đi. Thông thường khi đứng trước một vấn đề thì ta thường có những quyết định theo những chiều hướng sau: 1. Buông bỏ 2. Chấp nhận 3. Cố gắng vượt qua Buông bỏ có thể được đánh giá một sự thất bại, trong tư tưởng sẽ định hình tư duy "À việc này khó, mình không làm được đâu, sau này khỏi làm mất công" Chấp nhận có thể là sự hài lòng hoặc